Thứ Hai, 5 tháng 12, 2011

Thế giới thay đổi từ đâu...

Trong những câu chuyện của các con, luôn có những khát vọng thay đổi thế giới. Từ chuyện Thiều Quang muốn xây một thành phố Hà Nội thật đẹp, đến chuyện Hoàng Anh muốn có một con robot có thể làm được thật nhiều việc, bố luôn có thể học được từ các con sự đam mê thay đổi và sáng tạo, thứ mà người lớn sẽ dần dà bị bào mòn theo thàng năm...

Có một điều bố chưa chia sẻ với các con, đó là những gì đã làm thế giới thay đổi.

Có rất ít những thứ lớn lao xảy ra xung quanh các con hàng ngày, nhưng chỉ có rất ít trong số đó thật sự  lớn lao, mà chỉ là những gì được tạo nên bởi nhiều thứ nhỏ bé, trong đó có rất nhiều thứ nhỏ bé được làm nên bởi những con người vĩ đại.

Khi Jimmy Wales và Larry Sangers cùng có ý tưởng lập ra trang web wikipedia, có lẽ họ cũng đã có lúc nghĩ đến chuyện kiếm những lợi ích thương mại lớn hơn từ ý tưởng đó, nhưng rốt cuộc, chính cái cách mà họ tin tưởng vào những khát vọng chia sẻ của con người, và để 10 năm sau, chính các con đã tìm được thật nhiều thứ, học được thật nhiều thứ từ những chia sẻ của mọi người từ khắp nơi trên thế giới. Bố đã không chút ngần ngại để chuyển tiền ủng hộ cho wikimedia foundation mỗi khi họ kêu gọi, vì có thể thấy rõ ràng những gì mà Jimmy và Larry mang lại cho thế giới, đặc biệt cho những đứa trẻ trên khắp hành tinh này.

Có thế Jimmy và Larry sẽ không thể kiếm ra nhiều tiền như Zuckerberg khi anh ấy đưa Facebook trở thành một thứ không chỉ mang lại niềm vui cho hàng trăm triệu người mỗi ngày, nhưng cách mà họ tạo ra và "nuôi nấng" wikipedia từ những đóng góp cả về tiền bạc và tri thức của con người khắp nơi trên thế giới thật sự đáng kính nể. Và có vẻ họ đã đạt được gần như mọi thứ trong cuộc sống, đó là sự chia sẻ và kính trọng.

100 nhân viên của wiki là một con số nhỏ bé, nhưng hàng triệu, hàng chục triệu người miệt mài cống hiến cho kho tàng kiến thức trên trang wiki mỗi ngày lại là thứ to lơns, vượt xa cả sự trông đợi của những người sáng tạo ra nó.

Và đấy là cách để những điều lớn lao đến với thế giới này, nghĩ ra những điều có ích, dù là nhỏ bé, chia sẻ chúng với thế giới, và các con sẽ thấy những gì lớn lao sẽ đến với mình.

Mỗi ý tưởng lớn lao của các con đều quan trọng, nhưng bố muốn nhìn thấy các con biết làm, biết bắt đầu từ những điều nhỏ bé, đấy là cách các con lớn lên, mỗi ngày...

Thứ Tư, 2 tháng 11, 2011

11, 1.11.11







Cho Thiều Quang, nhân sinh nhật thứ 10

Lúc đứng chờ mọi người gói cái bánh sinh nhật cho con, bố nhận ra hôm qua sẽ là một ngày khá đặc biệt với con, 1.11.11 và con bước sang tuổi 11, cũng là một ngày đáng nhớ, đúng không.

Bố nghĩ là con đã làm được khá nhiều việc trong những năm đầu tiên của cuộc đời, có một tuổi thơ đủ thú vị và thách thức, đi đến nhiều miền đất xa xôi mà con muốn đặt chân đến, gặp được nhiều người đáng mến, và biết yêu những thứ con đang có.

11 tuổi tức là con cần học thêm nhiều thứ, những người xung quanh sẽ dần nhìn con như một người đàn ông nhỏ hơn là một cậu bé lớn, con sẽ cần học cách cư xử như một người đàn ông đúng mực, yêu mọi người và yêu quý cuộc sống của mình, biết thương yêu và chăm sóc những người xung quanh,...

Bố vẫn thường nói chuyện với các bạn bè mình về tương lai, và thường chia sẻ rằng, thế hệ của các con sẽ có những trách nhiệm nặng nề hơn nhiều với thế hệ của bố, lớn hơn chút nữa con sẽ biết thêm sự bề bộn và phức tạp của cuộc sống, và hiểu rằng con còn có rất nhiều việc phải làm ở phía trước...

Hãy sống vô tư như con vẫn là một đứa trẻ, nhưng đừng quên rằng con đã được sinh ra và lớn lên đầy may mắn, và việc của một người đàn ông sẽ là mang lại những may mắn như vậy cho nhiều người khác.

Chúng ta đã làm được một việc tốt hôm chủ nhật vừa rồi, là đã mang đất nước Hy Lạp tươi đẹp mà cả bố con mình cùng yêu mến đến gần hơn với nhiều bạn bè của con và của bố, và chủ nhật này, con sẽ có cơ hội biết thêm còn những người đồng bào mình, những người bạn cùng lứa với con đang vất vả và khó khăn thế nào trong cuộc sống thường nhật. Bố tin một chuyến đi như vậy sẽ giúp con biết về đất nước mình nhiều hơn, và gần hơn với những người đồng bào của con, và sẽ giúp con lớn lên nhiều, bố nghĩ thế...

Chúc mừng sinh nhật con trai.

Chủ Nhật, 21 tháng 8, 2011

Ngày khai trường

Cho con trai Phạm Vũ Hoàng Anh nhân ngày đầu đi học lớp 1



Ngày mai, con sẽ học những bài học đầu tiên của lớp 1, sẽ bắt đầu cuộc sống của một cậu bé học sinh tiểu học, dù ngày khai trường truyền thống còn phải vài tuần nữa mới đến, nhưng việc đến giờ con mới có buổi học đầu tiên của lớp 1 cũng là đã khá chậm so với các bạn cùng lứa, khi các bạn đã đến trường học lớp 1 từ đầu mùa hè.

Con sẽ có ngày học đầu tiên thú vị, bố nghĩ thế, khi trường ở ngay gần nhà và chỉ qua một cái ngã tư, con đã đặt chân đến cổng trường và khá thoải mái để đi bộ đến trường. Anh Thiều Quang đã bắt đầu những ngày học lớp một với việc đi xe bus đến trường, và phải dậy sớm từ 6h để đi học, thì con lại chỉ cần thức dậy vào lúc 7h15 cũng đã có đủ thời gian để có thể ăn sáng và đi bộ cùng anh đến trường.

Nhưng con sẽ thấy nhiều thứ rất khác, ví dụ sẽ không có những cái nệm để ngủ trưa nữa (và sẽ không "phải" ngủ trưa nữa, thay vào đó, con sẽ được xuống sân và chơi với các anh chị và các bạn, với cả anh Thiều Quang nữa), sẽ có nhiều thứ để con học hơn, sẽ đi học về muộn hơn,... Nhưng tất nhiên, con cũng sẽ biết thêm nhiều thứ, và mỗi ngày mới, con lại biết thêm nhiều thứ khác nữa. Sẽ có thêm những người bạn mới, những bài học mới, và mỗi ngày như vậy qua đi, để đến một lúc nào đó, con sẽ thấy mình đã lớn lên rất nhiều. À, tất nhiên, buổi tối cũng sẽ khác đấy, đôi khi con sẽ cần phải ngồi vào bàn làm bài tập thay vì chơi đùa.

Nếu có cái gì đó để bố hài lòng, thì là chuyện đã có thể cho con một nơi để học và chơi như những đứa trẻ ở tuổi con và tuổi anh Thiều Quang đáng được như vậy, con sẽ bắt đầu ngày học đầu tiên ở trường mà không phải học thêm, học trước, sẽ có ít những bài tập ở nhà để con có thể làm những việc khác, chơi những trò chơi thú vị,...

Bố và anh Thiều Quang sẽ cùng đến trường với con vào ngày mai, và bố muốn chúc chàng trai bé của bố và của cả nhà mình ngày đầu tiên đi học vui vẻ và những tháng ngày đi học đầy hạnh phúc ở phía trước.

Thứ Ba, 12 tháng 7, 2011

Hy Lạp

Bố đã đến Hy-lạp rất nhiều lần, và ngay từ lần đầu tiên đến đây, khi những hòn đảo nhỏ trên biển Aegean hiện ra dưới cánh máy , ý nghĩ đầu tiên của bố, là đưa các con đến đây, miền đất của những câu chuyện huyền thoại...

Chúng ta sẽ có một chuyến đi như vậy trong vài tuần tới, và bố đã cảm thấy hài lòng, khi các con sẽ có một kỳ nghỉ hè đầy thú vị, khi được đặt chân đến những đền thờ Hy lạp cổ kính ở Acropolis Athens và Acropolis Lindos, được đi trên những con đường nhỏ loanh quanh trong khu Plaka mà những nhà hiền triết và nhà thơ cổ đại đã từng đi. Bố khá phấn khích khi nghĩ đến việc sẽ cùng các con ngồi ngắm hoàng hôn ở Sounio, nhìn những tia nắng mặt trời chiếu qua những hàng cột nghìn năm ở đền thờ Poseidon. Có lẽ những gì các con sẽ nhìn thấy ở Glyfada, Namea, Rodos, Thira, Pireaus, Navplion,... sẽ giúp các con trai của bố hiểu hơn về thế giới rộng lớn và đáng yêu của các con.

Thiều Quang có lẽ sẽ thích thú hơn với những câu chuyện thần thoại Hy Lạp khi tận mắt nhìn thấy sân vận động Panathinaikos bằng đá cẩm thạch trắng nơi câu chuyện về tráng sĩ chạy bộ hơn 30km từ Marathon về báo tin thắng trận. Chúng ta sẽ có rất nhiều thứ để đọc, nhiều nơi để đi, và những câu chuyện thần thoại Hy lạp sẽ trở nên gần gũi với các con hơn.

Trong rất nhiều năm, bố đã từng ước mơ được đặt chân đến đất nước xinh đẹp và thanh bình này, và bố đã phải chờ đợi rất lâu để có thể biến ước mơ ấy thành hiện thực.

Các con đã may mắn hơn khi được đến đây, được nằm dưới gôc cây olive trong một ngày nắng, và nghĩ về những huyền thoại đã qua...

Hãy chuẩn bị mọi thứ cho một kỳ nghỉ vui vẻ nào, các chàng trai của bố.

Thứ Ba, 10 tháng 5, 2011

Yêu nước

Bố nhớ, ở tuổi của các con, bố đã được học khá nhiều, đọc khá nhiều về lòng yêu nước, dù bằng cách này hay cách khác, dù có lẫn lộn những câu chuyện có thật và không có thật, thì bố và những bạn bè của bố cũng đã may mắn được lớn lên bằng một tình yêu có thật với đất nước này.

Có thể các con đã có những thiệt thòi nhất định, khi sinh ra vào thời mà người lớn cũng quen với việc than vãn và kêu ca hơn là nghĩ về lòng yêu nước của mình (và bố đôi khi cũng như vậy...).

Yêu nước thực ra là cái chẳng lớn lao gì.

Ví dụ cách các con yêu quý thiên nhiên, thích thú với những chuyến đạp xe ra Bãi Giữa vào cuối tuần, yêu quí cách mà những cây đỗ, những ngọn bí đang lớn lên, vươn dài trên những bãi đất màu mỡ, cả cách các con tò mò về những vạt sông sạt lở, bồi đắp mỗi ngày. Đấy là lòng yêu nước.

Yêu nước cũng chỉ đơn giản là niềm vui của các con trong mỗi kỳ nghỉ các con về quê, chơi và nghe bà nội kể những câu chuyện bà đã kể cho bố nghe hàng chục lần ngày bố còn bé tí cho đến lúc đã thành người lớn.

Thời của bố, yêu nước đôi khi là chuyện khá lớn lao và mênh mông, là phải căm thù một ai đó, những người nào đó, nhưng ở thời của các con, đơn giản hơn là cách mà con yêu thương những người đồng bào xung quanh mình, biết giúp đỡ một người khó khăn, biết suy nghĩ khi gặp một người bất hạnh.

Yêu nước thực ra là một nhu cầu của chính mỗi chúng ta, bởi vì chúng ta cần một chỗ dựa, một niềm tin để có một cuộc sống hạnh phúc. Yêu nước hẳn nhiên không phải là phô bày, trình diễn với những người khác về tình yêu của mình, đôi khi chỉ đơn giản là biết yêu những gì xung quanh mình, biết mình thuộc về ai, thuộc về nơi nào, để biết mình sẽ đi về đâu, sẽ sống thế nào.

Đối với bố, yêu nước đôi khi chỉ giản dị là làm một điều gì đó tốt hoặc tốt hơn mỗi ngày, mang lại cho những người xung quanh một niềm vui nho nhỏ.

Cho nên các con trai của bố không nên băn khoăn nhiều về chuyện mình có yêu nước hay không, và yêu nước thế nào cho đúng cách. Yêu thương những người xung quanh mình, và biết yêu thương mình, cũng đã là cách các con yêu nước đúng cách rồi...


Thứ Tư, 9 tháng 3, 2011

Khi con 6 tuổi

Hôm 21.2 vừa rồi, Hoàng Anh bước sang tuổi thứ 6...

Thực ra thì Hoàng Anh đã qua tuổi thứ năm từ tháng trước, cho nên việc bố bây giờ mới viết về tuổi thứ 6 của con, kể ra là cũng tệ.

Bố đang nhớ xem lúc anh Thiều Quang lên 6 tuổi thì có gì thú vị, và nhớ ra đấy là ngày anh Thiều Quang chuyển đến một ngôi trường mới, mặc áo vest, đeo nơ và ăn sáng với bố ở một quá cà-phê ấm cúng ở Hồ Tây trước khi đến lớp làm quen với các bạn mới. Lúc ấy bố đã khá băn khoăn, không hiểu liệu quyết định chuyển trường cho anh Thiều Quang có gây ra khó khăn gì cho anh không, rất may mắn, dù năm ngoái anh Thiều Quang lại phải chuyển trường một lần nữa, nhưng quyết định chuyển trường cho anh Thiều Quang hồi đấy là đúng đắn.

Cái mà con nhận được từ những lần chuyển trường của anh, là những kinh nghiệm của bố mẹ, để con không phải chuyển từ trường này sang trường khác, không phải thử lại những cái chưa ổn mà bố mẹ và anh gặp phải khi tìm một chỗ học phù hợp và tốt cho con.

Khi nhìn con đi cái xe đạp của anh Thiều Quang, bố cũng nghĩ đến chuyện là con chưa có được niềm vui như anh Thiều Quang khi được bố mua tặng một cái xe đạp mới, đơn giản vì cái xe của anh còn rất tốt, và con thì cũng thích cái xe đó, và nếu đi mua một cái xe mới, bố hẳn là sẽ mua cho con một cái xe cùng loại.

Bố không có những trải nghiệm của một đứa trẻ làm em để chia sẻ với con, nhưng cái mà bố luôn phải nghĩ, là làm thế nào để các con không cảm thấy bố ưu tiên ai hơn, hay bất công với ai hơn, trong số các con. Cho nên, cái có thể làm bố vui hơn cả, là sự chững chạc, đàng hoàng, vẻ người lớn và cả cách thể hiện tình cảm khá già dặn của con, cách con có được những tư duy và sở thích độc lập và sự sẵn sàng đôi khi đến mức quyết liệt để bảo vệ những suy nghĩ và quan điểm của mình.

Có thể vì thế, đôi khi con sẽ phải chịu thiệt thòi, ví dụ như chuyện sẽ phải hy sinh niềm vui có một cái xe đạp mới, vì cái xe đạp mới của anh Thiều Quang có vẻ như vài ba năm nữa vẫn rất là tốt, và nếu bố con mình thảo luận kỹ, có lẽ sẽ đồng ý rằng, chúng ta nên mua ...cho anh Thiều Quang một cái xe đạp khác khi anh ấy đã lớn hơn.

Có thể vì thế, sẽ có lúc mọi người nhìn thấy bố hình như yêu anh Thiều Quang nhiều hơn, mà không nhận ra rằng, trong mỗi bài viết bố dành cho anh Thiều Quang khi con còn chưa biết đọc, bố đều muốn viết để con cũng có thể đọc và hiểu, và chia sẻ với những tâm sự, những suy nghĩ của bố. Và tất nhiên, không ai có thể viết đi viết lại một câu chuyện cũ.

Khi bố đi làm việc, mọi người thường nói đến ưu thế của những người đi sau, đó là học được tất cả những bài học của người đi trước, để không mất thời gian lặp lại những sai sót của người đi trước. Trong nhà mình, con là người có nhiều ưu thế nhất về mặt này, và bố thấy có vẻ như con đã nhận ra được vài thứ hay ho trong cái ưu thế ấy.

Bố phân trần thế này có lẽ là hơi dài, và không phù hợp với một bài viết cho con nhân tuổi mới, nhưng bố vẫn nghĩ là bố nên viết, để con biết, cũng như con, bố yêu con "bằng cả cái vũ trụ này".

Chúc mừng sinh nhật chàng trai bé.


Thứ Hai, 7 tháng 2, 2011

Những ngày nắng đẹp ở Nam Cực


Chúng ta đã vượt qua gần một nửa chặng đường của chuyến đi Nam Cực, và bố nghĩ chúng không phải may mắn, mà là đã cực kỳ may mắn trong những ngày vừa qua. Con đường đi qua Drake Passage đã nhẹ nhàng hơn nhiều so với những gì mà bố chuẩn bị, tàu đi xuôi gió đã giúp giảm đi nhiều sự tác động của những con sóng lớn trên ở Drake Passage. Chúng ta đến Deception Island trong sương mù, nhưng đã trải qua đủ bốn mùa trong mấy giờ ở trên đảo. Những ngày nối tiếp với mặt trời ló dạng ở Paradise Habour và nắng rực rỡ vài ngày qua giúp chũng ta đến base W không quá khó khăn.

Con cũng đã gặp được, đã nhìn thấy nhiều thứ mà con muốn thấy và nên thấy, từ những “bí mật” của con tàu với những “cánh gạt băng trôi” hai bên mà thuyền trưởng giới thiệu, cho đến những con cánh cụt Gentoo và Adelaide, những con hải cẩu Fur và Leopard, cả cá heo và những con cá voi killer whale, những con ó biển... Đã tận mắt nhìn thấy những tảng băng khổng lồ đổ ụp xuống ở đảo Stonelington hôm nay...

Nhưng đấy chính là cái mà bố lo ngại.

Mặc dù con đã học được cách chuẩn bị và sẵn sàng cho những chuyến đổ bộ, cách thức tìm hiểu và khám phá trong mỗi lần đặt chân lên đất liền, cách bảo vệ mình và bảo vệ thiên nhiên Nam Cực,... nhưng chính sự thuận lợi và may mắn quá lớn chúng ta đang có có thể làm con nghĩ đây là một chuyến du lịch.

Không phải lúc nào chúng ta cũng có thể dễ dàng nhìn ngắm những con chim cánh cụt và tận hưởng trải nghiệm của một con chim cánh cụt khi trượt bằng mông từ trên đỉnh núi ở trạm Brown xuống,...

Con đã biết là mỗi lần chúng ta lên bờ, các cô chú trong expedition team sẽ phải mang theo cả đồ ăn, trại và đồ ấm để chúng ta có thể ở lại qua đêm nếu thời tiết bỗng dưng bất trắc không cho phép chúng ta ở lại tàu.

Cũng chính ở Deception và đảo Cureville, con đã thấy thế nào là sự thay đổi chóng mặt của thời tiết Nam Cực, mưa đấy rồi lại nắng đấy, rồi lại tuyết rơi, rồi lại âm u,... Con đã nghe câu chuyện về hai nhà khoa học đã hy sinh khi quan sát bão tuyết ở base E sáng nay, hay chuyện tàu MS Explorer đã chìm ở gần base W khi cố gắng vào đây năm 2007. Sự thách thức của một chuyến đi đến Nam Cực chính là sự sẵn sàng cho những bất trắc như vậy, nhưng cũng là để con hiểu thêm và yêu thêm trái đất mà con đang sống và đang yêu quý. Những trải nghiệm ở Nam Cực sẽ là rất quan trọng để con biết hơn về thế giới và những thách thức mà con người, mà chính con, lúc nào đó trong cuộc đời sẽ phải đối mặt.

Bố tất nhiên, tin và mong là những ngày tới chúng ta lại tiếp tục may mắn và thuận lợi, nhưng con hãy nghĩ xem nhé, ví dụ, chúng ta sẽ làm gì giờ này trên bờ của Horseshoe nếu gió và những tảng băng không cản đường lên base Y, mà sẽ khóa đường chúng ta quay lại tàu....

Cuộc sống chính là như vậy, đầy thách thức nhưng cũng đầy thú vị, con trai ạ.

Thứ Tư, 2 tháng 2, 2011

Nam Cực (2)


 Cuối cùng thì chúng ta đang ở gần Nam Cực hơn bao giờ hết, hơn một giờ nữa, máy bay sẽ đáp xuống Ushuaia, và 6 giờ nữa, chúng ta sẽ lên tàu Fram để đến Nam Cực.

Bố tin rằng đây là chuyến đi sẽ mang lại cho con nhiều ấn tượng nhất trong những chuyến đi mà chúng ta đã trải qua. Ví dụ đây sẽ là lần đầu tiên con có một chuyến đi biển dài ngày, chúng ta sẽ có 13 ngày trên tàu, sẽ đi qua những vùng đất luôn mang lại những cảm hứng cho con người hàng thế kỷ qua.

Lịch sử Nam Cực bao gồm nhiều tháng năm băng giá không có dấu chân người, cho đến khi những nhà thám hiểm đầu tiên đặt chân đến lục địa trắng này hồi đầu thế kỷ 20, khi chưa có máy bay để bay đến Ushuaia, khi chưa có những con tàu tiện nghi để rút ngắn hành trình vượt qua eo biển Drake Passage khắc nghiệt,…

Chúng ta sẽ đến Nam Cực trong sự tiện nghi, sẽ có thể nói chuyện với mọi người qua skype và cập nhật những hình ảnh hang ngày trên flickr hay facebook để chia sẻ với bạn bè của bố và của con. Trừ những lúc lên thuyền ghé vào Nam Cực, chúng ta sẽ có không gian tương đối dễ chịu trên tàu, ấm áp và thoải mái để ngắm những con cá voi quẫy mình trong đại dương Nam Cực bao la…

Những nhà thám hiểm đầu tiên đến đây với rất ít hiểu biết và trang bị, rất nhiều người trong số họ đã hy sinh để chúng ta có những hiểu biết hôm nay về miền đất này… Nhiều nhà khoa học giờ đây cũng đang sống hàng ngày ở Nam Cực, kể cả ở cực Nam của trái đất trong những ngày mùa đông lạnh lẽo không có ánh mặt trời, để những hiểu biết của chúng ta về Nam Cực, về thế giới ngày một nhiều hơn. Giờ đây chúng ta có thể dễ dàng theo dõi thời tiết hàng ngày ở Nam Cực qua cái máy tính của con trong phòng làm việc, điều mà các nhà thám hiểm chỉ vài chục năm trước còn mơ ước, con có thể dễ dàng đọc về các loài chim cánh cụt, từ những hiểu biết trước đó của bao nhiêu người từng đến đây và yêu mến mảnh đất này, yêu mến thiên nhiên và cũng như con, yêu mến những con chim cánh cụt đang yêu…

Nhưng như thế không có nghĩa là chuyến đi của con bớt đi sự thú vị. Con đã đặt chân đến những vùng đất mới, tận mắt thấy sự rộng lớn của thế giới và sự hữu hạn của hiểu biết, sẽ biết nhiều hơn về Nam Cực qua những bài học được các cô chú hướng dẫn trong chuyến đi, biết nhiều hơn về con tàu và hải trình chúng ta đi qua qua những cuộc nói chuyện với thuyền trưởng và các sĩ quan trên tàu. Tất nhiên, con đường đi đến đây cũng sẽ cho con biết nhiều hơn về thế giới, từ hình ảnh của sân bay DFW rộng lớn con vẫn xem trên google earth, đến sự khác biệt và quyến rũ của Buenos Aires, hay tận mắt nhìn thấy con song River de la Plata rộng lớn mà con nghĩ là một cái vịnh

Những ngày thú vị của chúng ta đang ở phía trước, và bố hy vọng là con có thể học được nhiều thứ ở đây, từ chuyến đi này, và hiểu rằng thế giới này rộng lớn và hấp dẫn biết bao nhiêu.

Và tất nhiên, bố hạnh phúc vì đã mang lại cho con cơ hội tìm hiểu và khám phá thế giới, theo cách tốt nhất mà chúng ta có thể làm.

Thứ Năm, 30 tháng 12, 2010

Nam Cực

Nhiều người hỏi bố, tại sao chúng ta lại có chuyến đi này.

Nếu câu hỏi này được đặt ra cho bố hai mươi năm trước, có lẽ bố sẽ trả lời, vì bố thích. Câu trả lời bây giờ của bố tất nhiên là khác, bởi vì bố thấy cần phải làm như vậy.

Ước mơ của Thiều Quang được đặt chân đến Nam Cực sẽ được coi là một ước mơ viển vông, đối với hầu hết người lớn. Không hẳn vì mọi người không thích đến đấy, không thích khám phá một miền đất mới, có khi chỉ đơn giản là ngay khi có ý nghĩ đấy, mọi người đã nghĩ ngay rằng, mình không làm được đâu, hoặc là sẽ chờ đợi xem có ai đó hay môt dịp may nào đó sẽ đến, và mang theo ước mơ của họ. Có nhiều ước mơ đã chết đi theo cách như vậy, khi con người lớn dần lên, nhìn thấy sự hữu hạn của những gì mình đang có và sự viển vông của những ước mơ. Nhưng nếu không còn những ước mơ xa vời và đôi khi viển vông ấy, chúng ta có lẽ chẳng còn gì cả. Những ước mơ đẹp đẽ luôn sẽ là điều quan trọng, giúp trẻ con lớn lên, và giúp người lớn nhận ra và gìn giữ những giá trị của cuộc sống tươi đẹp. Ước mơ khám phá những miền đất mới của con, do vậy, tất nhiên là cái mà bố cần và nên giúp con nuôi dưỡng, nó sẽ giúp con đi những bước xa hơn trong suốt cuộc đời của con sau này...

Bố tất nhiên cũng đầy hứng thú và say mê để trò chuyện với Thiều Quang về những điều đơn giản và lớn lao, như chuyện trái đất đang ấm lên, sự đổi thay của khí hậu hay chuyện bảo vệ môi trường sống đầy bất trắc của chúng ta. Người lớn thường không dễ dàng chia sẻ những suy tư như vậy của trẻ em, của những đứa trẻ ở tuổi của con, nhưng bố thì khác, bố hiểu những gì con nghĩ về thế giới sẽ còn đi theo con trong suốt cuộc đời, đem lại cho con nhiều thứ. Bố cũng tin là con sẽ học được nhiều hơn cách chia sẻ về những gì con quan tâm với mọi người, trước hết là với bạn bè con, với những người xung quanh, và biết đâu, với nhiều người khác. Chuyến đi này sẽ là một dịp tốt, để con chia sẻ những gì mình tận mắt nhìn thấy, tận mắt chứng kiến với mọi người...

Chỉ còn hơn hai mươi ngày nữa, bố con mình sẽ lên đường, sẽ là một chặng đường dài, nhưng sẽ đầy thú vị. Chúng ta sẽ dừng chân ở Dallas để con được nhìn thấy phi trường lớn nhất nước Mỹ mà con từng nhiều lần xem trên google earth, sẽ khám phá Buenos Aires quyến rũ, tìm kiếm những điều thú vị ở thành phố cực Nam thế giới Ushuia, đứng trên pier 39 ngắm những con hải cẩu đang phơi nắng ở San Francisco,...

Bố sẽ chờ xem bản presentation của con về chuyến đi sẽ thế nào, và chúng ta sẽ còn vài chục ngày để mua thêm nhiều thứ.

Việc đầu tiên mà chúng ta làm, có lẽ là trong tuần tới, sẽ bắt đầu ghi nhật ký của chuyến đi này, chuyến đi có vẻ như sẽ giúp con trở thành người trẻ nhất đặt chân đến Nam Cực...

Thứ Ba, 7 tháng 12, 2010

Cơ hội trong những rủi ro

Thiều Quang, con trai lớn của tôi bị một tai nạn nhỏ khi chơi ở trường, bị gẫy một cái xương khi chống tay xuống đấy, sáu tuần tới Thiều Quang sẽ phải bó bột để chờ xương liền lại. 

Tất nhiên, chúng ta đều hiểu rằng, việc con bị ngã ở trường hôm qua, bị gãy xương, phải bó bột, là một rủi ro, và là rủi ro không đáng có. Nhưng đấy cũng là một phần của cuộc sống, khi đôi khi mọi thứ không diễn ra giống như chúng ta mong muốn. Con sẽ phải bó bột tay trái của con trong sáu tuần tới, sẽ không thể đạp xe, không chơi golf, không tập đàn, và sẽ rất khó khăn để viết, vẽ bằng tay thuận của con trong sáu tuần tới.

Nhưng đấy không phải là mọi thứ. Và rủi ro không phải chỉ là những thiệt thòi, như bố con mình nói chuyện sáng nay trên đường đến Saint Paul để khám lại chỗ bó bột, có khá nhiều cơ hội cũng đang mở ra với con.

Cái đầu tiên, có lẽ là con sẽ học cách viết bằng tay phải, sáng nay bố đã nhìn thấy con làm việc đó, tất nhiên chữ sẽ chưa đẹp ngay được đâu. Nhưng có lẽ con sẽ nhanh chóng viết được đẹp đẽ thôi. Rất có thể sau cái tan nạn nhỏ này, con sẽ có thể tự hào vì mình có thể viết, vẽ được bằng cả hai tay, đấy nên coi là một khả năng đặc biệt và sự hạn chế cử động tay trái vì bó bột sẽ giúp con có được những trải nghiệm mới, phát hiện mới về những khả năng của mình.

Con cũng đã nhìn thấy các bạn cùng lớp và các bạn khác của con lo lắng và chia sẻ với con thế nào vào hôm qua và cả hôm nay khi con đến lớp. Những chia sẻ như thế không phải ai, và lúc nào cũng có thể có được. Con sẽ thấy là những gì con làm cho các bạn sẽ giúp con nhận được sự chia sẻ thế nào. Và bố cũng nghĩ, con sẽ gần gũi và thân thiết, chia sẻ với các bạn nhiều hơn, sẽ thấy các bạn giúp đỡ con ra sao nữa.

Hay là về cái câu lạc bộ đi xe đạp của các con, tất nhiên con không thể đạp xe trong sáu tuần tới, vì đi xe đạp bằng một tay là quá nguy hiểm ở tuổi con, nhưng điều ấy không ngăn cản việc con vẫn tiếp tục cùng các bạn tổ chức những chuyến đi khác, mà con sẽ là người tổ chức thực thụ, và chia sẻ với các bạn những trải nghiệm ở vị thế của một người tổ chức.

Bố cũng nghĩ, con sẽ học được cách trở thành một cậu bé mạnh mẽ hơn sau tai nạn nhỏ này.

Rủi ro đương nhiên là cái chả ai muốn, nhưng cách chúng ta ứng xử với những rủi ro mình gặp phải mới là quan trọng, con trai ạ... Hãy tìm những cơ hội và cả niềm vui trong khi chúng ta vượt qua rủi ro, mới là điều quan trọng...

Thứ Sáu, 12 tháng 11, 2010

Vòng golf đầu tiên



Mười một ngày sau sinh nhật con, bố mới viết cái notes này, để chúc mừng sinh nhật Thiều Quang. Bố tin là con đã có một kỳ sinh nhật thú vị. Thật may mắn là sinh nhật của con trùng với tuần lễ nghỉ giữa kỳ, và chúng ta đã có cơ hội để có một chuyến đi, và có những trải nghiệm mới mẻ.

Bố và con đã làm được việc định làm, là có một vòng golf - lần đầu tiên - vào đúng ngày sinh nhật 9 tuổi ở Montgomery Links. Golf là một trò chơi thú vị, và sự thú vị ấy phần nhiều nằm ở chỗ người chơi cùng với mình là ai. Bố đã có rất nhiều người bạn từ những trận golf của bố, nhiều người trong số đó là những người bạn rất thú vị, và vì vậy, bố thấy vòng golf đầu tiên và vào ngày sinh nhật của con là rất thú vị.

Bố nhớ những cú đánh đầu tiên của vòng golf đầu tiên của bố, cái cảm giác khác biệt của sân golf so với sân tập, sự cởi mở của không gian và màu xanh của thảm cỏ... Và bố thấy hài lòng vì đã có thể thấy sự say mê, thú vị của con trong những trải nghiệm đầu tiên này.

Sự thú vị tăng lên qua mỗi hố golf, những cú swing ngọt hơn, những đường bóng đi đúng đích hơn sau mỗi hố golf tạo cho bố niềm vui được quan sát và cùng con trải nghiệm. Tất nhiên, bố nên nói đến việc con đã có thể đạt được cú double bogey  đầu tiên ngay trong vòng golf đầu đời của mình, trong khi bố vẫn mơ đến cú double bogey sau mười vòng golf đầu tiên.

Bố hy vọng là con sẽ yêu thích môn thể thao thú vị, nhưng đầy thử thách, với những luật lệ nghiêm ngặt, và những đòi hỏi khác biệt về cách ứng xử này. Sẽ còn rất nhiều thứ con phaỉ học, nhưng vòng golf đầu tiên của con trong ngày sinh nhật như thế, bố nghĩ, đã là một trải nghiệm thú vị... Con sẽ còn học được rất nhiều thứ, sẽ có được rất nhiều người bạn thú vị từ những trận golf, và sẽ biết được nhiều miền đất, nhiều trải nghiệm thú vị từ những cuộc chơi con sắp trải qua...

Sẽ còn nhiều những vòng golf khác, và bố nghĩ, sự thú vị nằm ở chỗ, bố đã có một người bạn cùng chơi thú vị trong những vòng golf của bố, và cũng như con đã từng vượt bố khi con học bơi, sẽ nhanh thôi, con là tay golf cừ mà bố phải học tập.

Thứ Năm, 4 tháng 11, 2010

Chúng ta có thể làm gì...

Khi bố đưa các con đến những thành phố khác và trở về Hà Nội, Thiều Quang thường hỏi bố tại sao Hà Nội lại xấu và bẩn hả bố? tại sao người ta không xây những ngôi nhà đẹp? tại sao Việt Nam không có luật phải xây nhà đẹp và đường phố sạch. Bố yêu ước mơ của Thiều Quang là trở thành kiến trúc sư để có thể thiết kế lại những đường phố và những ngôi nhà đẹp, để xây lại thành phố Hà Nội đẹp hơn. Bố tất nhiên cũng thấy những chuyến đi của chúng ta thú vị hơn, khi Thiều Quang luôn có được những ý tưởng mới về những ngôi nhà, những đường phố, những khu nghỉ mát,...từ sau những chuyến đi xa.

Đất nước chúng ta đang sống, thành phố nơi các con sinh ra và lớn lên còn rất nhiều bề bộn và vất vả, còn rất nhiều người xung quanh chúng ta vật lộn mỗi ngày vì những mưu sinh. Mỗi khi bố nói về những ước mơ và dự định của các con, có không ít những lời bình luận làm bố buồn lòng theo kiểu đấy là do các con có điều kiện.

Bố sinh ra trong sự nghèo khó, chưa bị đói bữa nào nhưng đã có những lần, bà nội đi công tác vắng nhà, trưa về nhà chỉ có cơm, bố đi móc cua để về giã ra, làm món chấm. Bố rất nhớ hình ảnh các cô em của bố ngồi ở đầu nhà chờ bố đi móc cua về. Nhưng bố lại cũng nhớ những cuốn sách của bố đã dạy bố ước mơ đến những miền đất mới thế nào, từ cuốn sách nhỏ bố đã quên tên là nhật ký về chuyến đi của thiếu nhi Hà Nội từ bắc vào nam cho bố những ý niệm đầu tiên về các miền của đất nước, hay những câu chuyện của các danh nhân giúp bố hiểu thêm và mơ ước được đến những miền đất khác. Nếu lúc nằm trên bờ cỏ, trong những buổi chăn bò ấy, bố nghĩ rằng mình không có điều kiện đâu, thì chắc là bố sẽ chẳng làm gì. Thậm chí bố có thể sẽ giống những bạn bè khác của bố ở quê, bất lực và bế tắc... Khả năng lớn nhất của bố là biết ước mơ, và tin rằng đôi khi có thể biến một phần những  ước mơ phần lớn là viển vông ấy thành hiện thực.

Cũng có những người khác khuyên nhủ bố là có thể làm những việc khác mà các cô chú ấy nghĩ sẽ có ích hơn cho xã hội, kiểu như giúp một ai đó một ít tiền, hay cho họ một cái gì đó từ một phần tài sản mà bố đang có chẳng hạn. Tuổi thơ nông thôn giúp bố nhận ra một điều là những cái giúp kiểu như vậy chẳng mang lại gì cho tương lai của những bạn bè con đang ở nông thôn cả. Có thể chúng ta không mang lại gì nhiều, nhưng đôi khi những thứ nho nhỏ có thể mang lại cho chúng ta, cho mọi người nhiều thứ hơn mình nghĩ.

Một lời dạy của ông nội hồi bố lên 5 tuổi hãy nhìn vào mắt của người đối thoại đã giúp bố nhận ra nhiều người bạn, nhận thấy nhiều kẻ không đáng quen trong cuộc sống phức tạp khi bố thành người lớn. Một cuốn sách nhỏ bố đọc hồi trẻ con giúp bố nhất định phải đi đến một miền đất xa lạ, và để đạt được nó, bố đã làm được nhiều việc có ích.

Chúng ta luôn có thể làm gì đó tốt đẹp cho những người xung quanh, và thường là điều đó không lớn lao như mọi người, như chính chúng ta mong đợi, nhưng đừng ngần ngại làm những điều nhỏ bé.

Trước khi Thiều Quang quyết định có nên trở thành một kiến trúc sư hay sẽ trở thành một cái gì đó khác, bố nghĩ, con có thể làm được vài việc có ích khác, ví dụ như chia sẻ với các bạn cùng trang lứa về những ước mơ của con, về cách mà con đã học và hiểu về thế giới, cách con yêu thành phố này và cả những gì con chưa hài lòng về nó chẳng hạn...

Đừng tự giới hạn mình, và đừng tự giới hạn những ước mơ của mình, chỉ cần thế, là các con đã có thể giúp cho mình và cho rất nhiều người xung quanh, các con trai thân mến ạ.

Thứ Sáu, 17 tháng 9, 2010

Có gì cho một nghìn năm...

Bố rất lấy làm tiếc để nói với các con trai của bố, là sẽ không có gì hay ho. Sẽ có duyệt binh và pháo hoa, là những thứ chúng ta có thể muốn nhìn thấy ở ngày Quốc Khánh, sẽ có kẹt xe và tắc đường, vì sẽ có nhiều người nghĩ rằng chắc sẽ có gì đấy để xem nên đổ về Hà Nội trong những ngày đầu tháng 10, sẽ có ngổn ngang và bụi bặm, cả vì chuẩn bị lễ hội và cả vì sẽ có rất nhiều người sẵn sàng xả rác khắp những nơi công cộng...

Nhưng vì các con không được nghỉ học, bố mẹ chẳng được nghỉ làm việc, cho nên chúng ta sẽ phải ở nhà trong những ngày đó, chẳng làm gì khác được đâu. Chúng ta sẽ ở lại Hà Nội thôi...

Có thể chúng ta sẽ làm được vài điều khác hay ho, ví dụ như cùng đạp xe đi đâu đấy, ví dụ là ra bãi sông Hồng như vài tuần trước, rồi cùng quay về thành phố xem chúng ta đang có những gì, cũng là chuyện hay và đáng làm, các con trai nhỉ.

Thứ Sáu, 12 tháng 3, 2010

Hà Nội của con

Năm nay, Hà Nội tròn 1000 năm tuổi, bố cũng tin là như vậy, và con cũng tin là như vậy, chỉ có điều bố không thể cắt nghĩ được cho con tại sao lại là ngày 10.10, vì bố biết Chiếu Dời Đô hẳn nhiên không công bố vào ngày đấy. Thôi thì dù sao, 10.10.10 cũng là con số đẹp, viên mãn.
Hà Nội là thành phố của con, nơi con sinh ra và con đang lớn lên, sinh ra và lớn lên ở nông thôn, bố khôngg có ký ức về Hà Nội của tuổi thơ, cho nên bố không thể nói với con chính xác là Hà Nội của trẻ con có gì khác hơn sau mấy chục năm, nhưng Hà Nội của người lớn thì rất khác, khác nhiều lắm. Thật ra thì chính Hà Nội của trẻ con cũng đổi khác từng ngày, đáng tiếc là những đổi khác chẳng lấy gì làm dễ chịu, bố buộc phải đồng ý với con là thành phố của con đang mỗi ngày bớt đi sự thân thiện với trẻ con.
 
Và bố buồn giúp con nhiều lắm, khi con hỏi bố "Có thành phố nào xấu và bẩn hơn thành phố Hà Nội không bố? "
 
Buồn hơn, vì tìm được câu trả lời cho câu hỏi của con là rất khó khăn.
 
Bố biết, con luôn muốn được tự hào về mọi thứ thuộc về con hay con thuộc về nó, từ những món đồ chơi nhỏ đến trường con học, cho nên, việc con thất vọng về thành phố của mình, là một thứ mà con không muốn có.
 
Bố cũng không muốn con mang theo sự thất vọng ấy. Nhưng bố cũng không thể bắt con không nhận ra sự thật về thành phố của con là như vậy. Chúng ta không nên giả vờ tin rằng mọi thứ tốt đẹp, nếu thực ra nó chẳng phải như vậy. Nhưng chúng ta luôn có thể làm gì đó để thay đổi, để làm mọi thứ tốt đẹp hơn lên, dù chỉ là tốt hơn một chút thôi.
 
Bố đương nhiên cũng sẽ vẫn tiếp tục mang con đến những thành phố mới, những miền đất mới, để con biết thế giới này rộng lớn và đáng yêu thế nào, để con tiếp tục biết rằng có nhiều thứ còn có thể thay đổi để thành phố nơi con sinh ra và lớn lên có thể đẹp hơn, dễ chịu hơn, mỗi ngày...
 
Và có ngày con sẽ nói với con của con về thành phố của con với sự tự hào và tình yêu con dành cho thành phố của con...

Thứ Ba, 12 tháng 1, 2010

"Con muốn bố ốm mãi.."

... Tất nhiên, đấy không phải là lời các chàng trai của bố, mà là lời trong một bài tập làm văn, của một cô bé tám tuổi ở Trung Quốc. Lý do để cô bé viết như thế là vì cô bé rất yêu bố, nhưng bố của cô bé lại chỉ ở nhà khi nào ông ấy ốm, còn nếu đang khỏe, ông sẽ đi làm suốt ngày.

Đôi khi bố ngồi trong văn phòng của bố, và nghĩ rất nhiều, về cách mà bố dành thời gian và sự chăm sóc cho các con và cho những người thân thiết xung quanh mình.

Ví dụ như câu chuyện về một bác đồng nghiệp cũ của mẹ, sau nhiều năm cân nhắc mới chuyển đến một chỗ ở mới, rộng rãi, dễ chịu và ở đấy, có những phòng riêng rộng rãi, tiện nghi cho các con của bác ấy, thì cũng là lúc các con của bác ấy không ở nhà nữa, mà đã đi học hết ở nước ngoài...

Mơ ước của cô bé thật ra chỉ là được ở bên cạnh và được chăm sóc bố mình, được nhìn thấy ông bố hàng ngày và vui vẻ, và sau rất nhiều suy tư, cô nghĩ chỉ có lúc ốm bố mới ở nhà với mình.

Cũng như bố thôi, gần đây, đôi khi bố cảm thấy mình đã già, nhưng tệ hơn, bố cảm thấy những người thân thiết của mình cũng đã già đi nhanh quá. Những tháng năm của tuổi trẻ trôi qua thật nhanh, và có lẽ chúng ta không có nhiều thời gian đến thế để dành cho những người xung quanh mình. Mỗi buổi sáng, bố và Thiều Quang  sẽ chỉ có thể gặp nhau vài chục phút trước giờ con ra xe bus đến trường, thế thì có lẽ, việc bố vì thấy con làm mọi việc chậm chạp rồi cáu với con thật sự là không nên, và nếu mỗi buổi chiều, thỉnh thoảng bố có thể đến trường và đi bộ về nhà với Hoàng Anh thì chắc chắn con sẽ cảm thấy rất tuyệt...

Cuộc sống vội vàng, bận bịu đã làm chúng ta quên đi những niềm vui nho nhỏ cho mình và cho những người xung quanh như vậy. Bố thì muốn lúc nào cũng có thể gần gũi với các con, với những người thân yêu của mình Và tất nhiên, bố biết ông bố của cô bé kia buồn thế nào, khi đọc bài văn của con gái mình...

Cho nên mỗi ngày, cái mà chúng ta nên thay đổi, là cách mà mình chăm sóc và làm cho những người quanh mình hạnh phúc, và như thế, sẽ làm cuộc sống của mỗi người tươi đẹp thêm mỗi ngày...

Thứ Năm, 7 tháng 1, 2010

Viết một cuốn sách...

Cuốn sách đầu tiên của bố được in ra như một sự tình cờ. Những bài viết của bố trên blog, những tâm sự của bố, lúc đầu là với Thiều Quang, sau đấy là với Hoàng Anh lúc đầu được vài người bạn của bố thích, rồi sau này khi blog không hoạt động nữa, một người bạn khác của bố thấy có thể in thành sách, bố chỉ đặt tên cho nó, và đưa vào đấy cái ảnh bìa,...thế là bố có một cuốn sách để tặng Thiều Quang vào dịp sinh nhật tám tuổi.

Rồi bố nghĩ, viết ra những gì mình nghĩ, mình biết là một sự thú vị đáng để mình quan tâm. Nếu được lựa chọn cho mình một công việc mà bố yêu thích, thì có lẽ bố sẽ chọn việc nói chuyện với mọi người và viết về những câu chuyện ấy. Nếu cần chọn người để nói chuyện, bố sẽ chọn các con.

Bởi vì khi chúng ta nói chuyện, bố có thể nhìn thấy sự lớn lên của các con hàng ngày.

Mấy tháng trước, Thiều Quang có lúc không thấy thích học tiếp piano lắm, nhưng bây giờ thì khác, dù vẫn nói con chỉ thích học piano "bình thường", nhưng một việc mà con yêu thích mỗi khi về nhà, là mở đàn lên chơi một đoạn. Như thế tức là con đã có được một niềm vui mới.

Sẽ còn nhiều thứ khác mà con sẽ cần phải học và phải biết, để lớn lên và trở thành những người đàn ông thực thụ. Có thể bố cũng sẽ nên viết cho các con về những câu chuyện "người lớn" hơn...

Nhưng không phải là để viết một cuốn sách mối, mà là viết tiếp những câu chuyện của bố và các chàng trai của bố.

Câu chuyện mới nhất của Hoàng Anh nói với bố hôm qua, khi bố đưa đến trường có lẽ sẽ làm con thấy thú vị khi lớn lên và nhớ lại:

- Bố ơi, Mali là girlfriend của con đấy bố ạ.

- Thế à

- Mali bảo con là boyfriend của bạn ấy.

- Con bảo với bạn ấy thế nào

- Bạn ấy đồng ý con là boyfriend của bạn ấy, nhưng mà bạn Tôm không thích con làm boyfriend của Mali đâu.

Thứ Tư, 6 tháng 1, 2010

Thất bại

Đầu mỗi năm mới, thường thì người ta muốn ngồi để đếm lại những thành công của mình trong năm cũ, và lập kế hoạch cho những thành công mới. Đã rất nhiều năm, bố cũng muốn làm như vậy, nhưng cái luôn luôn đến trong đầu của bố, lại là những ấn tượng, những suy tư về những thất bại đã đến trong năm cũ.

Hôm Chủ nhật, cùng đạp xe ra bãi sông với bố, trên đường đi, Thiều Quang nhắc lại một câu nói con đọc được trong cuốn sách về Thomas Edison "thất bại là mẹ thành công mà bố, Edison đã rất nhiều lần thất bại mới có thể sáng chế được ra nhiều thứ".

Là người châu Á, chúng ta thường ít khi nghĩ đến thất bại khi chuẩn bị làm một việc nào đó, và thường thì chúng ta không chuẩn bị cho sự thất bại, thậm chí ngại nhắc đến nó.

Để trở thành những người đàn ông đáng kính, các con trai thân yêu của bố, hãy nhớ rằng, thất bại luôn là một phần quan trọng của cuộc đời tươi đẹp mà các con đang hướng đến. Sẽ có rất nhiều thứ, nhiều việc, nhiều dự định của các con, bây giờ và sau này, không thành hiện thực, không làm được, không thể vượt qua, và đó sẽ là những sự thật hiển nhiên, và nhiều khi là không thể thay đổi. Một người đàn ông vững chãi sẽ là người biết học những bài học đáng giá từ những thất bại, của mình và của những người khác, để bước chân mình vững vàng hơn, để mình trưởng thành hơn. Một người đàn ông hiểu đời sẽ là người luôn biết dự liệu cho những thất bại mà mình có thể gặp phải khi làm một việc gì đó. Một người đàn ông đáng khâm phục sẽ là người mà ngay sau khi gặp một thất bại, lại nghĩ đến một sự khởi đầu mới, và hiểu rằng, trong sự khởi đầu ấy, sẽ có thể có cả thất bại và thành công.

Mọi thành công, các con trai ạ, sẽ chỉ trở nên đáng nhớ và ngọt ngào, nếu chúng ta biết thế nào là thất bại, và nhớ về những thất bại của mình, vì vậy, sẽ luôn là việc mỗi ngày chúng ta nên làm, không phải để biện minh, không phải để né tránh, mà để chúng ta lớn hơn thêm, mỗi ngày...

Thứ Sáu, 1 tháng 1, 2010

Một thập kỷ mới


Hoàng Anh và đàn hải âu tránh rét ở Kunming

Hôm nay là ngày đầu tiên của một thập kỷ mới. Đây sẽ là một thập kỷ quan trọng, nếu không nói là rất quan trọng trong cuộc đời của các chàng trai của bố. Cuối thập kỷ này, Thiều Quang sẽ 19 tuổi, và Hoàng Anh sẽ 15 tuổi, và những gì các con sẽ học, sẽ hiểu, sẽ biết trong thập kỷ này là rất quan trọng đối với những tháng năm trưởng thành sau đó của các con.

Những năm gần đây, năm mới không còn làm bố vui vẻ và phấn khích trọn vẹn như trước đây nữa, bởi cùng với niềm vui nhìn thấy các con lớn lên, hiểu biết thêm nhiều về thế giới này, thì cũng còn một ý nghĩ khác làm bố bớt vui, là ông bà và những người lớn tuổi đã già thêm một tuổi... Bố cũng giống các con thôi, không muốn nhìn thấy những người thân yêu của mình mỗi ngày một già đi như thế.

Có một cách để chúng ta bớt đi sự ưu tư khi mỗi năm mới qua đi, là mang lại nhiều niềm vui hơn cho những người xung quanh trong cuộc sống hàng ngày.

Những ngày cuối năm cũ, các con đã khám phá thêm hai thành phố mới, Kunming và Lijiang, lần đầu tiên các con đã được chơi với tuyết, đã biết thế nào là mùa đông lạnh lẽo và khô hạn ở những dãy núi nào ở Vân Nam, bố cũng tin là những chuyến đi như vậy, bằng cách này hay cách khác, sẽ giúp các con hiểu thêm nhiều hơn về thế giới mà chúng ta đang sống.

Nếu có cái gì đó làm bố hơi buồn một chút, thì có lẽ đó là câu hỏi của Thiều Quang "Liệu có phải Hà Nội là một thành phố xấu nhất không", cách con hỏi về thành phố nơi con sinh ra và lớn lên như vậy, khiến bố thương con nhiều hơn. Mỗi người đều có quyền được tự hào về nơi mình sinh ra và lớn lên, bố thật sự không muốn con phải mang theo cảm giác như vậy về thành phố của con, nhưng cũng không muốn thay đổi suy nghĩ của con bằng một lời nói dối.

Nhưng câu hỏi của con lại có thể là một gợi ý theo cách khác, là có thể chúng ta làm được điều gì đó, để thành phố của con ngày một đẹp hơn, con trai nhỉ...

Chúc mừng năm mới các con trai thân yêu.


Thứ Hai, 21 tháng 12, 2009

Thua và thắng

Nếu nói rằng, bố không muốn đội tuyển Olympic Việt Nam thắng trong trận chung kết SEA Games tuần trước ở Vientian, thì tất nhiên là không đúng, nhưng nếu nói là bố chia sẻ cái gọi là "niềm tin chiến thắng" với nhiều người khác, đến mức coi trận đá bóng ấy là "thể hiện tình yêu nước", hay "vì tổ quốc", thì cũng không đúng.

Đi nhiều nơi, xem nhiều thứ, trong đấy có nhiều trận bóng đá đỉnh cao, bố nhận ra một điều, bóng đó trước hết là một trò chơi để giải trí, sau đó là một ngành kinh doanh đang ngày càng hấp dẫn mọi người. Xem bóng đá cũng vậy, để thấy vui và thú vị, cần và nên xem nó như xem một trò chơi, tất nhiên, đấy là một trò chơi lớn.

Tức là, luôn cần phải biết thua và thắng là những cảm giác và trải nghiệm khác nhau của trò chơi, và luôn có thể xảy ra, bất kỳ lúc nào và với bất kỳ ai.

Thắng thì tất nhiên là sung sướng, nhưng thua cũng là tự nhiện, như mọi trò chơi khác, mọi môn thể thao khác.

Thực ra trong cuộc sống cũng như vậy, chẳng có gì đảm bảo cho việc chúng ta sẽ thắng trong một trò chơi nào đó. Khi bước vào một cuộc chơi, chúng ta luôn nghĩ và tin rằng, mình sẽ thắng cuộc chơi đó, nhưng vấn đề là, sẽ có khá nhiều người muốn thắng, và đôi khi chiến thắng sẽ chỉ dành cho một người thôi.

Cho nên, biết thua cũng là thắng. Và đôi khi biết thua còn quan trọng hơn nhiều việc biết thắng, vì trong những cuộc chơi của cuộc đời mình, các chàng trai trẻ thân mến ạ, thường thì chũng ta sẽ thua nhiều hơn là thắng, và con người thường chỉ thích nhớ những chiến thắng của mình mà thôi.

Tất nhiên, bố luôn muốn các con chiến thằng, nhưng không có nghĩa là buộc phải thắng, nhất định phải thắng, thua cũng tốt, vì thua thì vẫn còn một thứ, đấy là hy vọng chiến thắng, là niềm tin một ngày nào đấy chúng ta sẽ thắng...

Thứ Sáu, 18 tháng 12, 2009

Viết một blog mới...

In một cuốn sách, và nhìn thấy nó nằm trên giá sách, ở hiệu sách hay trong nhà bạn bè, tất nhiên là một sự thú vị.

Nói chuyện với bạn bè, với những người xung quanh về những gì mình đã viết trong cuốn sách đấy, cũng là một sự thú vị khác. Đã là thú vị thì không có thú vị nhỏ hay thú vị lớn, nó đơn giản là thú vị, thế thôi...

Nhưng vì thế, lại quên mất việc ghi lại những cảm xúc, những điều cần tiếp tục nói chuyện với các chàng trai của Bố, thì thật là không nên. Khi "Chúng ta là bạn", thì cũng có nghĩa là chúng ta sẽ tiếp tục nói chuyện và chia sẻ, nhưng Bố lại để lâu rồi không viết gì.

Tức là Bố sẽ viết tiếp một blog mới...