Thứ Hai, 21 tháng 12, 2009

Thua và thắng

Nếu nói rằng, bố không muốn đội tuyển Olympic Việt Nam thắng trong trận chung kết SEA Games tuần trước ở Vientian, thì tất nhiên là không đúng, nhưng nếu nói là bố chia sẻ cái gọi là "niềm tin chiến thắng" với nhiều người khác, đến mức coi trận đá bóng ấy là "thể hiện tình yêu nước", hay "vì tổ quốc", thì cũng không đúng.

Đi nhiều nơi, xem nhiều thứ, trong đấy có nhiều trận bóng đá đỉnh cao, bố nhận ra một điều, bóng đó trước hết là một trò chơi để giải trí, sau đó là một ngành kinh doanh đang ngày càng hấp dẫn mọi người. Xem bóng đá cũng vậy, để thấy vui và thú vị, cần và nên xem nó như xem một trò chơi, tất nhiên, đấy là một trò chơi lớn.

Tức là, luôn cần phải biết thua và thắng là những cảm giác và trải nghiệm khác nhau của trò chơi, và luôn có thể xảy ra, bất kỳ lúc nào và với bất kỳ ai.

Thắng thì tất nhiên là sung sướng, nhưng thua cũng là tự nhiện, như mọi trò chơi khác, mọi môn thể thao khác.

Thực ra trong cuộc sống cũng như vậy, chẳng có gì đảm bảo cho việc chúng ta sẽ thắng trong một trò chơi nào đó. Khi bước vào một cuộc chơi, chúng ta luôn nghĩ và tin rằng, mình sẽ thắng cuộc chơi đó, nhưng vấn đề là, sẽ có khá nhiều người muốn thắng, và đôi khi chiến thắng sẽ chỉ dành cho một người thôi.

Cho nên, biết thua cũng là thắng. Và đôi khi biết thua còn quan trọng hơn nhiều việc biết thắng, vì trong những cuộc chơi của cuộc đời mình, các chàng trai trẻ thân mến ạ, thường thì chũng ta sẽ thua nhiều hơn là thắng, và con người thường chỉ thích nhớ những chiến thắng của mình mà thôi.

Tất nhiên, bố luôn muốn các con chiến thằng, nhưng không có nghĩa là buộc phải thắng, nhất định phải thắng, thua cũng tốt, vì thua thì vẫn còn một thứ, đấy là hy vọng chiến thắng, là niềm tin một ngày nào đấy chúng ta sẽ thắng...

Thứ Sáu, 18 tháng 12, 2009

Viết một blog mới...

In một cuốn sách, và nhìn thấy nó nằm trên giá sách, ở hiệu sách hay trong nhà bạn bè, tất nhiên là một sự thú vị.

Nói chuyện với bạn bè, với những người xung quanh về những gì mình đã viết trong cuốn sách đấy, cũng là một sự thú vị khác. Đã là thú vị thì không có thú vị nhỏ hay thú vị lớn, nó đơn giản là thú vị, thế thôi...

Nhưng vì thế, lại quên mất việc ghi lại những cảm xúc, những điều cần tiếp tục nói chuyện với các chàng trai của Bố, thì thật là không nên. Khi "Chúng ta là bạn", thì cũng có nghĩa là chúng ta sẽ tiếp tục nói chuyện và chia sẻ, nhưng Bố lại để lâu rồi không viết gì.

Tức là Bố sẽ viết tiếp một blog mới...

Thứ Sáu, 20 tháng 11, 2009

Người thầy đầu tiên

Người thầy đầu tiên của tôi là Ba tôi. Ngày trở về từ chiến trường, ở trại an dưỡng, ông đã dành những ngày hòa bình đầu tiên để đi học ở trường cấp 1 gần trạm điều dưỡng, và sau đó, ông quyết định và tự dạy cho tôi những bài học đầu tiên. Tôi đã không phải đến trường ở vỡ lòng và lớp một, và những buổi học của tôi cũng rất thú vị, bởi vì, tôi chơi là chính, học cũng vừa phải thôi.

Sau này lớn lên, mỗi lần đặt bút viết, tôi vẫn nhớ những bài văn đầu tiên ông dạy cho tôi biết, về những câu chuyện ông kể cho tôi khi hai Ba con đi dọc bờ biển ở quê.

Sau ngày ông mất, tôi mới được đọc những gì ông viết, đọc nhiều về những ước mơ của ông, và mới hiểu hết được tình yêu mà ông dành cho tôi và các em. Cũng vì thế, tôi hiểu chiến tranh khắc nghiệt như thế nào...

Nếu có một điều gì để tôi luôn thấy cần phải suy tư, thì đó chính là việc đã không lựa chọn nghề thầy giáo, nối tiếp công việc của Ba tôi.

Nếu có điều gì làm tôi hãnh diện và hạnh phúc, đó chính là việc tôi đã có một người thầy đầu tiên tuyệt vời là Ba tôi.

Chủ Nhật, 18 tháng 10, 2009

Cậu bé trong nhà hát lớn

Khi nghĩ đến việc sẽ mời con cùng đi nghe New York Philharmoni, bố mới nhận ra, là chỉ vì sự lơ đễnh, bố đã không thể kiếm được một chỗ nữa bên cạnh hai cái vé bố vừa mua. Cuối cùng, chúng ta vẫn cùng ở trong Nhà Hát Lớn trong đêm diễn đầy cảm xúc ấy, nhưng bố lại ngồi một mình, đằng sau hai mẹ con hơn chục hàng ghế.

Thực ra, khi nhìn vào xem chương trình, bố đã nghĩ là có lẽ nó sẽ hơi quá dài với một cậu bé 8 tuổi như con, và sẽ là khá thách thức để con có thể hiểu hết những gì nghệ sĩ piano già người Ba Lan già Emmanuel mang lại trong bản Concerto số 4 trong một đêm tuyệt vời như thế.

Nhưng cái quan trọng, bố nghĩ, cơ hội để con có thể có những trải nghiệm như đêm thứ 6 vừa qua là không thật sự nhiều, và tất nhiên, bố nghĩ, những buổi tối như vậy sẽ giúp con yêu quí hơn cây đàn piano của mình, thích thú hơn khi thưởng thức những thanh âm chập chững của con.

Con có lẽ cũng đã nhận ra thêm một điều, là những con đường ở phía trước của con còn rất dài, và con còn có rất nhiều việc phải làm, để đến đuợc những thành quả mà không chỉ con trông đợi.

Bố có thể giúp con vào nhà hát lớn, có thể giúp con có mặt trong những sinh hoạt âm nhạc như buổi diễn của New York Philharmoni, nhưng chính con mới là người tận hưởng và trải nghiệm, để lớn lên và hiểu biết nhiều hơn.

Và bố nghĩ, con cũng đã học được vài điều, hiểu thêm vài điều từ chính buổi tối cùng với NYP.

Thứ Bảy, 3 tháng 10, 2009

Trung Thu

Một trong những lý do để bố không nhớ lắm mùi vị của bánh nướng bánh dẻo Trung Thu, là bởi vì bố gần như không có ký ức về những món quà Trung Thu như vậy trong suốt tuổi thơ của mình. Những món quà Trung Thu đáng nhớ nhất của bố là cái đèn ông sao, do ông nội tự làm lấy. Sau này là chính bố tự làm lấy cho các cô em gái của bố. Cái đèn ông sao được làm bằng cốt tre, dán bằng giấy, đôi khi chỉ là giấy báo, những năm nào may mắn hơn thì kiếm được mấy miếng giấy nhựa như giấy gói kẹo màu xanh đỏ dán lên. Bên trong có một cái lọ penixiline bé bé được "chế tác" lại thành cái đèn dầu với đủ bấc đủ dầu, nhưng thường thì chỉ cháy được một tí tẹo.

Nhưng mà những Trung Thu của bố bao giờ cũng có ông bà nội bên cạnh, sau ngày ông mất, thì Trung Thu của bố bao giờ cũng rất đầm ấm, bà nội mua vài gói kẹo, nấu một bữa ăn ngon buổi chiều Trung Thu, bố và các cô vui sướng với những cái đèn ông sao tự chế...

Những cảm giác sum vầy, đầm ấm như vậy làm bố thấy có lỗi khi quên mất là ngày cuối trong chuyến công tác của bố lại là ngày Trung Thu, và Trung Thu năm nay, các con có gần như mọi thứ, chỉ thiếu một thứ, là cả bố và mẹ đều đang đi công tác xa cả.

Nhất là, như bây giờ, bố đã xong các công việc, xong mọi cuộc họp, chả còn gì để bố phải làm, ngoài chuyện chờ mấy giờ nữa đi ra sân bay, bố mới thấy mình thật vô lý.

Xin lỗi các chàng trai bé của bố nhé.

Thứ Hai, 21 tháng 9, 2009

Nhật ký Châu Âu (bài 2)

Việc đầu tiên mà chúng tôi phải làm, là lựa chọn những thành phố mà chúng tôi sẽ đến trong kỳ nghỉ hè này, và tất nhiên, chuyện này chả dễ dàng. Thiều Quang tìm thấy khá nhiều thứ thú vị, đã được nghe kể về nhiều thứ, và vì vậy, chúng tôi có khá nhiều thành phố được lựa chọn để đưa vào danh mục.

Paris đương nhiên được lựa chọn, vì sự nhất trí cao của Thiều Quang và Hoàng Anh, với một cậu bé 4 tuổi như Hoàng Anh, thì tháp Effel đương nhiên là nơi cần phải đến, Disney Land Paris cũng là một lý do, vì cả hai anh em đều còn nhớ Disney Land Hongkong thú vị thế nào, với Thiều Quang thì còn có thêm lý do khác, là sân bay Charles De Gaulle.

Danh mục các thành phố được lựa chọn bởi Thiều Quang còn bao gồm Monaco, Copenhagen, Berlin, Munchen, Athens, Roma, London, Frankfurt-am-Main, Madrid, Barcelona,...

Tất nhiên chẳng thể nào có được một chuyến đi hai tuần qua từng đấy thành phố, và chúng tôi cần có một bản danh sách khác ngắn hơn.

Tôi thì tất nhiên là đề xuất Nam Âu cho một chuyến đi như thế này.

Copenhagen được quan tâm vì ở đấy có bảo tàng Lego.

Frankffurt được lựa chọn bởi vì ở đấy có nhiều bảo tàng, có một sân bay lớn nhất châu Âu, và vì ở đấy có cô bạn của vợ tôi làm việc.

Nhiều hội nghị nho nhỏ đã được triệu tập, và chúng tôi quyết định sẽ đến châu Âu ở Frankffurt và rời châu Âu từ Paris. Vé máy bay được đặt theo hành trình như vậy, và điểm đến khác sẽ được lựa chọn...sau.

Roma được quyết định đưa vào danh sách, vì các con trai tôi, đặc biệt là Thiều Quang, cũng thích thú với ý kiến sẽ khám phá về một thành phố cổ kính, tôi cũng muốn Thiều Quang biết thêm về thiên chúa giáo, một hiểu biết cần thiết sau này. Và đặc biệt, tôi muốn chia sẻ với Thiều Quang về Mikenlangelo và Rafaello cùng những tác phẩm vĩ đại của họ.

Cúng tôi lựa chọn Roma là điểm giữa của hành trình.

Có vài thứ quan trọng cần phải chuẩn bị cho chuyến đi, là đặt chỗ ở và booking để đi lại trong thời gian ở châu Âu.

Cũng như những đứa trẻ và nhiều người lớn khác ở Việt Nam, các cậu con trai tôi thường quen với khái niệm đi lại bằng phương tiện cá nhân, và có rất ít trải nghiệm về di chuyển bằng phương tiện công cộng. Thật may mắn là châu Âu lại thật sự thân thiện và dễ chịu với việc đi lại bằng phương tiện công cộng (dù có vài ba thành phố không hẳn là thuận tiện lắm, cũng có thể còn vì tôi có ít kinh nghiệm ở những thành phố đó nữa).

Tôi đề xuất với Thiều Quang là sẽ di chuyển giữa Frankfurt và Roma bằng máy bay, vì có vẻ như đi bằng tàu hỏa không tiện lắm, hơn nữa, nếu đi giữa Frankfurt và Roma bằng máy bay thì các con trai tôi sẽ có thể được nhìn thấy những đỉnh núi phủ trắng tuyết của dãy Alps.

Và như vậy, tất nhiên, chúng tôi sẽ đi Paris bằng tàu hỏa.

Thật may mắn là việc đặt chỗ để đi lại giữa các thành phố giữa châu Âu lại dễ dàng hơn cả việc đặt mua vé tàu hỏa từ Hà Nội đi Sapa và ngược lại. Tôi tìm được một chuyến bay của Ryan Air rời sân bay Hann vào buổi chiều đến Ciampino, Roma và quyết định đặt chỗ trên chuyến bay ấy. Với mấy euro cho mỗi người, tôi lựa chọn thêm priority boarding và online check-in. Thiều Quang đã rất thích thú khi biết chúng tôi có thể check-in cho chuyến bay từ Việt Nam.

Euro-night-train từ Termini Roma đến Paris Bercy Gare de Lyon cũng được lựa chọn và xác nhận đơn giản sau khi tôi tìm kiếm một hồi trên Google. Với 25 USD cộng thêm vào giá vé, vé sẽ đựoc gửi thằng đến văn phòng của tôi ở Hà Nội bằng FedEx.

Khách sạn được lựa chọn không mấy khó khăn với sự hỗ trợ của booking.com. Bởi vì chúng tôi sẽ rời Roma từ ga Termini và đến Paris ở Gare de Lyon, xe bus của Air France đi Charles De Gaulle cũng sẽ đón khách ở Gare de Lyon, nên tất nhiên, khách sạn được ưu tiên chọn lựa ở gần Termini và Gare de Lyon.

Còn có thêm lý do khác để chúng tôi lựa chọn Gare de Lyon, là những cảnh phim Thiều Quang đã xem ở "Kỳ nghỉ của Mr. Bean", đặc biệt là cái nhà hàng trên lầu Gare de Lyon.

Tôi tìm được một khách sạn ở Via De Cavour, ngay cạnh Termini. Khi đã đến nơi, mới thấy hóa ra khách sạn còn gần Termini hơn chúng tôi tưởng rất nhiều, chỉ cách một khối nhà, và hàng ngày, chỉ 1 phút đi bộ chúng tôi đã có thể nhảy lên xe bus hay xuống ga xe điện ngầm Termini để đi thăm thú Roma. Ở Paris, khách sạn Novotel Gare de Lyon đương nhiên được chọn cũng vì lý do địa điểm.

Và chúng tôi sẽ phải làm việc tiếp theo, là lập chương trình chi tiết cho từng thành phố. Đây là việc được phân công cho Thiều Quang và Mẹ.

Ở đây, tôi có một lời khuyên với các bạn định đi châu Âu với trẻ con, là nên kiếm một cái khách sạn nào đó ở gần ga tầu, nhất là các ga trung tâm, vì sẽ rất tiện lợi cho việc đi lại bằng phương tiện công cộng hàng ngày, cho cả việc lập chương trình đi chơi nữa...

Tam Đảo


Không nên dùng lại, vì như thế là hèn, con nói với bố như vậy ở gần đỉnh núi Tam Đảo, khi chúng ta đã còn chừng vài trăm bậc nữa để đến đỉnh núi Tam Đảo, nơi có tháp truyền hình - điểm con muốn đến trong ngày chủ nhật đẹp trời.

Hôm qua chúng ta đã có một ngày chủ nhật thú vị, và bố muốn cảm ơn con về điều đó.

Lần đầu tiên bố leo lên đỉnh Tam Đảo là hai mươi mấy năm trước, hồi bố còn là sinh viên. Hôm các con đi trại hè Tam Đảo, bố đã đề nghị mọi người đưa việc leo lên đỉnh núi vào chương trình, nhưng vì mưa, con đã trở thành người đầu tiên trong lớp leo đến đây vào ngày hôm nay.

Lần trước bố lên đây vào ngày nhiều mây, và nhìn thấy tháp truyền hình mờ ảo trong mây, cũng thích, nhưng hẳn là không thích bằng ngắm những cánh đồng vàng rộm mùa lúa chín trải dài từ chân núi Tam Đảo đến Hồ Núi Cốc.

Chúng ta đã đi qua một chặng đường khá dài, để đến Tam Đảo, vòng qua hồ Đồng Quan, qua Sóc Sơn,... qua những cánh đồng mùa gặt đầy rơm rạ và những vạt lúa chín vàng.

Bố chia sẻ với con về kế hoạch leo núi Phăng-xi-păng của con, bố biết là con sẽ làm được, bởi vì con tin là con sẽ làm được việc đấy.

Nhưng bố cũng muốn con, cùng với niềm vui là người đầu tiên của lớp con lên đỉnh núi Tam Đảo, cũng nhận ra là em Hoàng Anh cũng đã leo lên đây với con, chỉ chậm hơn chừng chục phút, và em Hoàng Anh chỉ mới 4 tuổi thôi đấy nhé.

Cho nên, có lẽ em Hoàng Anh mới là người chúng ta cần phải khen ngợi, con nhỉ.